Đêm đó thất tình đi nhảy cầu
Hắn nhìn nước lạnh, ngại sông sâu
Ngập ngừng, ngẫm ngợi hoài không nhảy
Chợt thấy có ai mới nhảy cầu
Thế là mặc nước lạnh sông sâu
Hắn vội nhảy theo cứu vớt mau
Hắn cứu lên bờ cô gái ấy
Một cô gái bị phụ tình đầu
Hắn chửi, hắn la cô gái dại
Chẳng thương cha mẹ, chết bởi trai
Còn cô em ấy cứ ngồi khóc
Để hắn thương tâm, lại dỗ hoài
Hắn dỗ hai năm thành vợ chồng
Mỗi lần lối cũ ngắm cầu sông
Hắn tạ ơn trời đêm tối ấy
Đêm đen biến chuyển thành thiệp hồng.
Lm. Nguyễn Phước Hưng

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét